Ú Hiên bên cạnh Híp lúc nào cũng ngốc nghếch hết =))
Đó là khoảng nửa đêm khi Sunggyu trở về ký túc xá. Anh đã thảo luận về lịch trình của Infinite với các nhà quản lý và giám đốc điều hành ngay sau khi thực hành. Anh cảm thấy mệt mỏi vì không có nhiều thời gian cho việc nghỉ ngơi. Tất cả những gì SungGyu có thể nghĩ ngay bây giờ là ngủ trên chiếc giường êm ái của mình.
Leader kiểm tra điện thoại của mình để xem thời gian ký túc xá của họ có còn mở cửa. 23:30, những đứa trẻ chắc hẳn đang ngủ bây giờ ... anh thở dài.
Thật ngạc nhiên, ánh sáng trong phòng khách vẫn mở và anh có thể nghe thấy âm thanh của một người nào đó xem TV . Anh nghĩ mình cần la mắng một ai đó nhưng SungGyu dừng bước của mình khi nhìn thấy người đó. Hoàng tử trái tim đang nằm nhàn nhã trên ghế đối diện với truyền hình xem một bộ phim Hollywood mà cậu quan tâm, mặc một chiếc áo tanktop trắng và quần short màu xanh nhạt.
"Oh hyung! Anh đã về. Điều gì giữ bạn ở lại công ty lâu như vậy? " cậu quay sang anh.
Người già hơn quay lại nhìn cậu khó chịu, "Em đang làm gì giờ này vào ban đêm? Không phải em có kế hoạch quay phim sớm vào ngày mai hay sao, Isac? "
Woohyun bĩu môi, "Nhưng ...em đã chờ đợi anh hyung, anh không trả lời katalk của em. Em rất lo lắng ... "
Sunggyu rùng mình khi đề cập đến chuyện katalk của họ, WooHyun đã gửi cho anh số lượng tin nhắn trò chuyện hỏi anh đang ở cùng với ai nhiều tới nỗi anh cảm thấy phiền nhiễu. Anh nhăn mũi sau đó cởi bỏ áo khoác ngoài. Anh có thể cảm thấy đôi mắt của người khác sau mỗi chuyển động của anh ta.
Anh nhìn lại sau khi đưa giày của mình lên giá, "Tôi đã nói với em không phải chờ đợi nữa, phải không..."
Woohyun nhìn thẳng lên từ vị trí của mình với cái nhìn thất vọng, "Em thực sự muốn chờ đợi cho anh mặc dù ..." cậu lầm bầm đủ lớn cho Sunggyu nghe. Sau đó cậu đan những ngón tay của mình vào nhau, sau đó thở dài.
SungGyu đi đến chiếc ghế dài và ngồi bên cạnh cậu. Thành thật mà nói, anh không hề bị làm phiền bởi woohyun, trong thực tế, anh cảm thấy biết ơn khi có ai đó chờ đợi anh về nhà. Anh vươn cánh tay của mình ra để xoa đầu Woohyun. "Được rồi, được rồi ... Tôi xin lỗi Namu-ah ... Cảm ơn vì đã chờ đợi tôi.", Anh cười. Cậu mỉm cười trở lại với nụ cười của anh.
"Nhưng thực sự ... em sẽ phải ghi Isac vào sáng ngày mai. Em nên ngủ. ", Anh cằn nhằn với woohyun và đá cậu ra khỏi ghế, để làm mất tinh thần của anh cậu thậm chí không nhúc nhích. Vâng, anh sẽ không bao giờ giành chiến thắng trong bất cứ cuộc đọ sức nào.
"Không, em sẽ không ngủ cho đến khi anh ở trên giường an toàn. Biện pháp phòng ngừa, hyung, bon em không muốn thấy anh ngất đi ở phía trước của ký túc xá vào buổi sáng. Em biết anh đang mệt mỏi vì thực tế hiện nay "
Sunggyu đỏ mặt. Đàn em của mình thực sự không thể ngăn chặn 'ngất' trò đùa. Họ luôn luôn đùa về nó bất cứ khi nào họ nghe thấy anh ta nói anh ấy mệt mỏi hoặc anh cho thấy anh là mệt mỏi. Anh biết họ quan tâm đến anh, nhưng nó không giúp đỡ mà nó làm cho anh ta cảm thấy xấu hổ. "Đừng nói về điều đó, nó chỉ xảy ra một lần trong các tour du lịch thế giới. Tôi sẽ không ngất xỉu nữa. "Anh hờn dỗi. Woohyun cho phép ra một hơi thở khó chịu, làm Sunggyu phải quay đầu lại nhìn cậu với một thái độ nghiêm trọng.
"Em không nói đùa, hyung. Anh có biết em đã sợ như thế nào khi nghe tin anh ngất xỉu? "Woohyun nói với giọng nghiêm nghị. Sunggyu nuốt nước miếng. Đối mặt với một Woohyun nghiêm trọng không hề dễ dàng, đặc biệt là vào nửa đêm. Anh biết rằng Woohyun luôn luôn lo lắng cho anh ta nhiều hơn những người khác khiến anh cảm thấy băn khoăn. "Tôi... biết ... xin lỗi." Anh lẩm bẩm.
Sự im lặng nhấn chìm cả hai người cho đến khi woohyun mở lời hỏi rằng anh đã ăn uống gì chưa. Anh muốn trả lời là có nhưng phản ứng đột ngột của dạ dày khiến anh bối rối một cách tiêu cực. Anh cảm thấy đói sau khi tất cả.
"Chúng ta có gà rán của mẹ Yeol. Cô ấy muốn chúng ta cho ý kiến về các công thức, cô ấy sẽ sử dụng chúng trong việc kinh doanh gia đình của họ. Nó thực sự tốt. Tôi sẽ hâm nóng nó cho bạn, bây giờ đi làm sạch chính mình ... " Cậu giải thích trong khi hướng tới nhà bếp.
"Eum ... cảm ơn ..." SungGyu đứng dậy và đi về phòng.
"Bất cứ điều gì cho bạn." Anh nghe câu trả lời yếu ớt của người nhỏ hơn.
~ (ㅇ ㅂ ㅇ) ~
Khi anh đi vào nhà bếp, Woohyun đang có một cuộc gọi điện thoại với một ai đó. Anh quyết định ngồi trên một chiếc ghế trống trước mặt cậu. Một đĩa gà rán cùng một ít nước đựng trong chiếc cốc yêu thích của anh đã được đặt trên bàn ăn. Đôi môi của anh khẽ hình thành một nụ cười nhỏ trên đó. Anh ngồi trong im lặng để chờ đợi cho trẻ.
Woohyun kết thúc cuộc gọi điện thoại của mình và nhìn vào Sunggyu, giống như anh đang chờ đợi để nói điều gì đó. Thật vậy, Sunggyu muốn hỏi về người điện thoại cho cậu (hoặc người mà cậu đã gọi điện) nhưng do dự. "Uh, là ai? Kibum? "
Woohyun gật đầu "Về dự án của chúng tôi. Có vẻ như nó đã thực sự xảy ra. Wow ". Cậu khoe khoang tự hào. Sunggyu có thể thấy em trai mình hạnh phúc như thế nào ngay bây giờ, làm cho anh ta nở nụ cười bởi vì nụ cười của Woohyun rất dễ gây truyền nhiễm. Mặc dù anh cảm thấy tội lỗi vì anh đã có cơ hội solo đầu tay đầu tiên trong khi cậu luôn muốn được quảng bá một mình.
Nó không giống như Woohyun ghen tị, thay vào đó cậu đã rất ủng hộ anh trong thời kỳ solo của mình. Nhưng vẫn còn, nói một cách trung thực, Sunggyu thà trong một nhóm song ca với Woohyun hơn là solo (tuy nhiên anh không bao giờ nhắc tới chuyện đó với cậu).
"Vâng,Không phải anh đang đào bới đĩa thức của mình ngay bây giờ đó chứ?" cậu chỉ vào đĩa thức ăn.
Sunggyu gật đầu sau đó bắt đầu ngấu nghiến một trong số những cánh gà. Anh cố gắng để Woohyun thấy nhưng cậu phủ nhận rằng anh đã ăn và như vậy là không tốt cho chế độ ăn uống của anh, Sunggyu gật đầu hiểu ý. Cuối cùng kết thúc với việc anh ăn với Woohyun nhìn chằm chằm vào mình.
Anh gần như ăn hết chiếc cánh gà đầu tiên của mình khi cậu bắt đầu nói điều anh đã suy nghĩ, "Nhưng hyung, nghiêm túc, sẽ là tốt hơn nếu chúng ta có một nhóm unit chung của riêng mình"
Anh tạm dừng ý định của mình về ăn miếng gà thứ hai và nhìn cậu. Anh thở dài, "Em đã lên kế hoạch này với Kibum từ rất lâu trước đó, đó là một cơ hội tuyệt vời cho em, để em có thể hiện nhiều hơn... Đối với em- kế hoạch của chúng ta,có thể chờ đợi, phải không?" Anh ấy gần như nói “chúng ta” ,tuy nhiên nó không thích hợp trong trường hợp này. "Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian ở phía trước và chúng ta có thể hợp tác trong album tiếp theo hoặc trong concert . Nhưng dự án này, em có thể không còn cơ hội nữa. "
Woohyun nhìn trống rỗng vào anh. SungGyu gần như không ngồi yên trên ghế của mình nếu không phải vì cậu đột nhiên gật đầu và mỉm cười một cách miễn cưỡng. "Phải rồi ..."
"Bên cạnh đó, không phải mỗi ngày em có thể làm việc với bạn thân nhất mà đồng thời là tiền bối của mình sao "Anh nói thêm, cắn môi.Woohyun lại gật đầu. Họ nhìn nhau sau đó mỉm cười, lặng lẽ bao gồm những suy nghĩ thực sự của mình.
Phòng ăn nhanh chóng lại rơi vào im lặng.
~ (ㅇ ㅂ ㅇ) ~
"Aish, vì vậy mệttttttttttt.." Leader than vãn ,thả mình xuống ghế sofa nơi woohyun đang ngồi. Anh để đầu mình nghỉ ngơi thoải mái trên đùi của cậu. Anh hoàn toàn thư giãn sau khi nhận được tư thế thoải mái.
"Ya, hyung, mái tóc của anh làm em bị nhột!"
"Sssh! Hãy để tôi chợp mắt một cách hòa bình! "Sunggyu ra hiệu ngón tay của mình trên môi Woohyun đang khó chịu, anh vẫn còn giận vì cậu đột ngột rời bỏ anh trong khi đang làm các món ăn thứ mà anh ấy đã phải kết thúc bằng việc ăn một mình. Một lát sau anh đã thấy cậu nhàn nhã ngồi trên ghế sofa, mỉm cười ngây thơ.
Woohyun ném cho anh nụ cười sến súa trong khi nắm lấy tay anh điều mà anh chưa từng thấy trước đó. Sunggyu nhìn lên cậu choáng váng, cảm thấy sự chăm sóc trong ánh mắt cậu. Anh giật mình khi Woohyun đột nhiên đặt một bàn tay khác lên tóc anh.
"Tóc của anh mọc rất nhanh." Cậu nói
Sunggyu nhấp nháy, không biết phải trả lời như thế nào. Nhìn thấy vẻ bối rối trên khuôn mặt hyung mình làm cho cậu cười khúc khích. Cậu đã di chuyển bàn tay của mình từ tóc Sunggyu để trên bóp mũi anh. Cậu bỗng thấy anh cực kì dễ thương.
"Y-ya! Bỏ tay ra khỏi tôi! " SungGyu gầm gừ . Anh cố gắng để đẩy xa tay em trai mình chỉ để nhận ra một trong hai bàn tay vẫn đang được cậu nắm giữ . Điều đó làm cho cậu bĩu môi.
"Anh thực sự là dễ thương. Anh có thực sự là người già nhất không, hyung? "Woohyun đan ngón tay lại, kéo lại một chút để trên bắp đùi còn lại của mình nơi không bị Sunggyu nằm lên.Người nhỏ hơn lại bĩu môi dài hơn. Cậu tiếp tục vuốt mái tóc của anh.
Sunggyu ngáp, che miệng mình với bàn tay còn lại. Sự vuốt ve trên mái tóc của mình làm anh dễ chịu , nó làm cho anh cảm thấy buồn ngủ. Cậu tiếp tục cười khúc khích một lần nữa.
"Anh nên ngủ trong phòng, hyung. Anh trông rất mệt mỏi " cậu gợi ý.
"Cái gì? Không,tôi không buồn ngủ ... chúng ta hãy ở lại đây. Thêm vào đó, tôi quá lười biếng để di chuyển đến phòng của mình "Sunggyu ngập ngừng. Có lẽ vì anh muốn dành nhiều thời gian với cậu, một trường hợp mà anh hiếm khi có được vào lúc này. Anh nhớ lần cuối được nói chuyện với cậu như hiện nay không phải là một người bạn cùng phòng nữa (anh ta quá cứng đầu phải thừa nhận nó, mặc dù.).
"Anh là một kẻ lười biếng như vậy ..."-Woohyun được một chút trên đùi-"Em có nên đưa anh đến phòng, công chúa ? Đôi mắt của anh hầu như không mở bây giờ ... "chàng trai chọc ghẹo.
"Im đi, Nam!" Anh nhăn mặt một lần nữa. Cậu chỉ khẽ cười khúc khích .
"Chính anh là người đã gợi ý cho em ngủ trước đó ..." Woohyun lẩm bẩm.
Những gì cậu nói làm anh một chút giật mình. Anh quên mất cậu có một lịch trình ngày mai - hay chính là ngày hôm nay, bởi vì đồng hồ trên bàn gần đó cho thấy đã là 00:52. "Omo! Hyunnie, Em có lịch trình cho ngày mai! "Anh ấy cố gắng ngồi dậy nhưng bị sự kìm kẹp của cậu siết chặt, vì vậy anh đành nằm lại vị trí cũ một cách lúng túng. Anh nhìn vào cậu thắc mắc.
"Không sao đâu, hyung, em sẽ không ngủ cho đến khi anh ngủ. Em đã có giấc ngủ ngắn dài trước do đó đừng lo lắng. "
"Ya!" Đây là những gì anh ghét về Woohyun. Đứa trẻ mà luôn đặt Sunggyu trên bản thân mình. Anh ấy thích sự chú ý nhưng đôi khi anh ghét nó bởi vì anh không biết làm cách nào để đáp lại nó, anh ta quá nhút nhát để làm điều đó. Những tư tưởng như vậy luôn khiến anh cảm thấy thất vọng.
"Cái gì? Anh đi ngủ bây giờ? Em có thể đưa anh đến giường của anh" Cậu nói. Sau đó cậu đặt tay của mình vào vị trí dưới đầu gối của SungGyu đã sẵn sàng để nâng anh lên. Sunggyu ngăn cậu làm như vậy, điều đó thực sự rất xấu hổ.
"K-không! Tôi không buồn ngủ nhưng ... tôi chỉ ... chỉ ... "Anh nói lắp. Trông cậu có vẻ bối rối.
"Aish!" Sunggyu dùng tay vò mái tóc của mình sau đó cả khuôn mặt của mình. Anh lầm bầm "Tôi chỉ muốn nói chuyện với bạn nhưng sau đó tôi không muốn em bị mất thời gian ngủ " Anh ấy nhìn về một phía khác ,cố gắng giấu khuôn mặt đỏ ửng của mình ."Tôi nghĩ rằng tốt hơn nên đi ngủ bây giờ"
-End shot 1 -
Tớ đã cố để edit hết nhưng thời gian có hạn nên tớ mới edit được một nửa. Post trước làm quà cho mọi người ha ^^
Leader kiểm tra điện thoại của mình để xem thời gian ký túc xá của họ có còn mở cửa. 23:30, những đứa trẻ chắc hẳn đang ngủ bây giờ ... anh thở dài.
Thật ngạc nhiên, ánh sáng trong phòng khách vẫn mở và anh có thể nghe thấy âm thanh của một người nào đó xem TV . Anh nghĩ mình cần la mắng một ai đó nhưng SungGyu dừng bước của mình khi nhìn thấy người đó. Hoàng tử trái tim đang nằm nhàn nhã trên ghế đối diện với truyền hình xem một bộ phim Hollywood mà cậu quan tâm, mặc một chiếc áo tanktop trắng và quần short màu xanh nhạt.
"Oh hyung! Anh đã về. Điều gì giữ bạn ở lại công ty lâu như vậy? " cậu quay sang anh.
Người già hơn quay lại nhìn cậu khó chịu, "Em đang làm gì giờ này vào ban đêm? Không phải em có kế hoạch quay phim sớm vào ngày mai hay sao, Isac? "
Woohyun bĩu môi, "Nhưng ...em đã chờ đợi anh hyung, anh không trả lời katalk của em. Em rất lo lắng ... "
Sunggyu rùng mình khi đề cập đến chuyện katalk của họ, WooHyun đã gửi cho anh số lượng tin nhắn trò chuyện hỏi anh đang ở cùng với ai nhiều tới nỗi anh cảm thấy phiền nhiễu. Anh nhăn mũi sau đó cởi bỏ áo khoác ngoài. Anh có thể cảm thấy đôi mắt của người khác sau mỗi chuyển động của anh ta.
Anh nhìn lại sau khi đưa giày của mình lên giá, "Tôi đã nói với em không phải chờ đợi nữa, phải không..."
Woohyun nhìn thẳng lên từ vị trí của mình với cái nhìn thất vọng, "Em thực sự muốn chờ đợi cho anh mặc dù ..." cậu lầm bầm đủ lớn cho Sunggyu nghe. Sau đó cậu đan những ngón tay của mình vào nhau, sau đó thở dài.
SungGyu đi đến chiếc ghế dài và ngồi bên cạnh cậu. Thành thật mà nói, anh không hề bị làm phiền bởi woohyun, trong thực tế, anh cảm thấy biết ơn khi có ai đó chờ đợi anh về nhà. Anh vươn cánh tay của mình ra để xoa đầu Woohyun. "Được rồi, được rồi ... Tôi xin lỗi Namu-ah ... Cảm ơn vì đã chờ đợi tôi.", Anh cười. Cậu mỉm cười trở lại với nụ cười của anh.
"Nhưng thực sự ... em sẽ phải ghi Isac vào sáng ngày mai. Em nên ngủ. ", Anh cằn nhằn với woohyun và đá cậu ra khỏi ghế, để làm mất tinh thần của anh cậu thậm chí không nhúc nhích. Vâng, anh sẽ không bao giờ giành chiến thắng trong bất cứ cuộc đọ sức nào.
"Không, em sẽ không ngủ cho đến khi anh ở trên giường an toàn. Biện pháp phòng ngừa, hyung, bon em không muốn thấy anh ngất đi ở phía trước của ký túc xá vào buổi sáng. Em biết anh đang mệt mỏi vì thực tế hiện nay "
Sunggyu đỏ mặt. Đàn em của mình thực sự không thể ngăn chặn 'ngất' trò đùa. Họ luôn luôn đùa về nó bất cứ khi nào họ nghe thấy anh ta nói anh ấy mệt mỏi hoặc anh cho thấy anh là mệt mỏi. Anh biết họ quan tâm đến anh, nhưng nó không giúp đỡ mà nó làm cho anh ta cảm thấy xấu hổ. "Đừng nói về điều đó, nó chỉ xảy ra một lần trong các tour du lịch thế giới. Tôi sẽ không ngất xỉu nữa. "Anh hờn dỗi. Woohyun cho phép ra một hơi thở khó chịu, làm Sunggyu phải quay đầu lại nhìn cậu với một thái độ nghiêm trọng.
"Em không nói đùa, hyung. Anh có biết em đã sợ như thế nào khi nghe tin anh ngất xỉu? "Woohyun nói với giọng nghiêm nghị. Sunggyu nuốt nước miếng. Đối mặt với một Woohyun nghiêm trọng không hề dễ dàng, đặc biệt là vào nửa đêm. Anh biết rằng Woohyun luôn luôn lo lắng cho anh ta nhiều hơn những người khác khiến anh cảm thấy băn khoăn. "Tôi... biết ... xin lỗi." Anh lẩm bẩm.
Sự im lặng nhấn chìm cả hai người cho đến khi woohyun mở lời hỏi rằng anh đã ăn uống gì chưa. Anh muốn trả lời là có nhưng phản ứng đột ngột của dạ dày khiến anh bối rối một cách tiêu cực. Anh cảm thấy đói sau khi tất cả.
"Chúng ta có gà rán của mẹ Yeol. Cô ấy muốn chúng ta cho ý kiến về các công thức, cô ấy sẽ sử dụng chúng trong việc kinh doanh gia đình của họ. Nó thực sự tốt. Tôi sẽ hâm nóng nó cho bạn, bây giờ đi làm sạch chính mình ... " Cậu giải thích trong khi hướng tới nhà bếp.
"Eum ... cảm ơn ..." SungGyu đứng dậy và đi về phòng.
"Bất cứ điều gì cho bạn." Anh nghe câu trả lời yếu ớt của người nhỏ hơn.
~ (ㅇ ㅂ ㅇ) ~
Khi anh đi vào nhà bếp, Woohyun đang có một cuộc gọi điện thoại với một ai đó. Anh quyết định ngồi trên một chiếc ghế trống trước mặt cậu. Một đĩa gà rán cùng một ít nước đựng trong chiếc cốc yêu thích của anh đã được đặt trên bàn ăn. Đôi môi của anh khẽ hình thành một nụ cười nhỏ trên đó. Anh ngồi trong im lặng để chờ đợi cho trẻ.
Woohyun kết thúc cuộc gọi điện thoại của mình và nhìn vào Sunggyu, giống như anh đang chờ đợi để nói điều gì đó. Thật vậy, Sunggyu muốn hỏi về người điện thoại cho cậu (hoặc người mà cậu đã gọi điện) nhưng do dự. "Uh, là ai? Kibum? "
Woohyun gật đầu "Về dự án của chúng tôi. Có vẻ như nó đã thực sự xảy ra. Wow ". Cậu khoe khoang tự hào. Sunggyu có thể thấy em trai mình hạnh phúc như thế nào ngay bây giờ, làm cho anh ta nở nụ cười bởi vì nụ cười của Woohyun rất dễ gây truyền nhiễm. Mặc dù anh cảm thấy tội lỗi vì anh đã có cơ hội solo đầu tay đầu tiên trong khi cậu luôn muốn được quảng bá một mình.
Nó không giống như Woohyun ghen tị, thay vào đó cậu đã rất ủng hộ anh trong thời kỳ solo của mình. Nhưng vẫn còn, nói một cách trung thực, Sunggyu thà trong một nhóm song ca với Woohyun hơn là solo (tuy nhiên anh không bao giờ nhắc tới chuyện đó với cậu).
"Vâng,Không phải anh đang đào bới đĩa thức của mình ngay bây giờ đó chứ?" cậu chỉ vào đĩa thức ăn.
Sunggyu gật đầu sau đó bắt đầu ngấu nghiến một trong số những cánh gà. Anh cố gắng để Woohyun thấy nhưng cậu phủ nhận rằng anh đã ăn và như vậy là không tốt cho chế độ ăn uống của anh, Sunggyu gật đầu hiểu ý. Cuối cùng kết thúc với việc anh ăn với Woohyun nhìn chằm chằm vào mình.
Anh gần như ăn hết chiếc cánh gà đầu tiên của mình khi cậu bắt đầu nói điều anh đã suy nghĩ, "Nhưng hyung, nghiêm túc, sẽ là tốt hơn nếu chúng ta có một nhóm unit chung của riêng mình"
Anh tạm dừng ý định của mình về ăn miếng gà thứ hai và nhìn cậu. Anh thở dài, "Em đã lên kế hoạch này với Kibum từ rất lâu trước đó, đó là một cơ hội tuyệt vời cho em, để em có thể hiện nhiều hơn... Đối với em- kế hoạch của chúng ta,có thể chờ đợi, phải không?" Anh ấy gần như nói “chúng ta” ,tuy nhiên nó không thích hợp trong trường hợp này. "Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian ở phía trước và chúng ta có thể hợp tác trong album tiếp theo hoặc trong concert . Nhưng dự án này, em có thể không còn cơ hội nữa. "
Woohyun nhìn trống rỗng vào anh. SungGyu gần như không ngồi yên trên ghế của mình nếu không phải vì cậu đột nhiên gật đầu và mỉm cười một cách miễn cưỡng. "Phải rồi ..."
"Bên cạnh đó, không phải mỗi ngày em có thể làm việc với bạn thân nhất mà đồng thời là tiền bối của mình sao "Anh nói thêm, cắn môi.Woohyun lại gật đầu. Họ nhìn nhau sau đó mỉm cười, lặng lẽ bao gồm những suy nghĩ thực sự của mình.
Phòng ăn nhanh chóng lại rơi vào im lặng.
~ (ㅇ ㅂ ㅇ) ~
"Aish, vì vậy mệttttttttttt.." Leader than vãn ,thả mình xuống ghế sofa nơi woohyun đang ngồi. Anh để đầu mình nghỉ ngơi thoải mái trên đùi của cậu. Anh hoàn toàn thư giãn sau khi nhận được tư thế thoải mái.
"Ya, hyung, mái tóc của anh làm em bị nhột!"
"Sssh! Hãy để tôi chợp mắt một cách hòa bình! "Sunggyu ra hiệu ngón tay của mình trên môi Woohyun đang khó chịu, anh vẫn còn giận vì cậu đột ngột rời bỏ anh trong khi đang làm các món ăn thứ mà anh ấy đã phải kết thúc bằng việc ăn một mình. Một lát sau anh đã thấy cậu nhàn nhã ngồi trên ghế sofa, mỉm cười ngây thơ.
Woohyun ném cho anh nụ cười sến súa trong khi nắm lấy tay anh điều mà anh chưa từng thấy trước đó. Sunggyu nhìn lên cậu choáng váng, cảm thấy sự chăm sóc trong ánh mắt cậu. Anh giật mình khi Woohyun đột nhiên đặt một bàn tay khác lên tóc anh.
"Tóc của anh mọc rất nhanh." Cậu nói
Sunggyu nhấp nháy, không biết phải trả lời như thế nào. Nhìn thấy vẻ bối rối trên khuôn mặt hyung mình làm cho cậu cười khúc khích. Cậu đã di chuyển bàn tay của mình từ tóc Sunggyu để trên bóp mũi anh. Cậu bỗng thấy anh cực kì dễ thương.
"Y-ya! Bỏ tay ra khỏi tôi! " SungGyu gầm gừ . Anh cố gắng để đẩy xa tay em trai mình chỉ để nhận ra một trong hai bàn tay vẫn đang được cậu nắm giữ . Điều đó làm cho cậu bĩu môi.
"Anh thực sự là dễ thương. Anh có thực sự là người già nhất không, hyung? "Woohyun đan ngón tay lại, kéo lại một chút để trên bắp đùi còn lại của mình nơi không bị Sunggyu nằm lên.Người nhỏ hơn lại bĩu môi dài hơn. Cậu tiếp tục vuốt mái tóc của anh.
Sunggyu ngáp, che miệng mình với bàn tay còn lại. Sự vuốt ve trên mái tóc của mình làm anh dễ chịu , nó làm cho anh cảm thấy buồn ngủ. Cậu tiếp tục cười khúc khích một lần nữa.
"Anh nên ngủ trong phòng, hyung. Anh trông rất mệt mỏi " cậu gợi ý.
"Cái gì? Không,tôi không buồn ngủ ... chúng ta hãy ở lại đây. Thêm vào đó, tôi quá lười biếng để di chuyển đến phòng của mình "Sunggyu ngập ngừng. Có lẽ vì anh muốn dành nhiều thời gian với cậu, một trường hợp mà anh hiếm khi có được vào lúc này. Anh nhớ lần cuối được nói chuyện với cậu như hiện nay không phải là một người bạn cùng phòng nữa (anh ta quá cứng đầu phải thừa nhận nó, mặc dù.).
"Anh là một kẻ lười biếng như vậy ..."-Woohyun được một chút trên đùi-"Em có nên đưa anh đến phòng, công chúa ? Đôi mắt của anh hầu như không mở bây giờ ... "chàng trai chọc ghẹo.
"Im đi, Nam!" Anh nhăn mặt một lần nữa. Cậu chỉ khẽ cười khúc khích .
"Chính anh là người đã gợi ý cho em ngủ trước đó ..." Woohyun lẩm bẩm.
Những gì cậu nói làm anh một chút giật mình. Anh quên mất cậu có một lịch trình ngày mai - hay chính là ngày hôm nay, bởi vì đồng hồ trên bàn gần đó cho thấy đã là 00:52. "Omo! Hyunnie, Em có lịch trình cho ngày mai! "Anh ấy cố gắng ngồi dậy nhưng bị sự kìm kẹp của cậu siết chặt, vì vậy anh đành nằm lại vị trí cũ một cách lúng túng. Anh nhìn vào cậu thắc mắc.
"Không sao đâu, hyung, em sẽ không ngủ cho đến khi anh ngủ. Em đã có giấc ngủ ngắn dài trước do đó đừng lo lắng. "
"Ya!" Đây là những gì anh ghét về Woohyun. Đứa trẻ mà luôn đặt Sunggyu trên bản thân mình. Anh ấy thích sự chú ý nhưng đôi khi anh ghét nó bởi vì anh không biết làm cách nào để đáp lại nó, anh ta quá nhút nhát để làm điều đó. Những tư tưởng như vậy luôn khiến anh cảm thấy thất vọng.
"Cái gì? Anh đi ngủ bây giờ? Em có thể đưa anh đến giường của anh" Cậu nói. Sau đó cậu đặt tay của mình vào vị trí dưới đầu gối của SungGyu đã sẵn sàng để nâng anh lên. Sunggyu ngăn cậu làm như vậy, điều đó thực sự rất xấu hổ.
"K-không! Tôi không buồn ngủ nhưng ... tôi chỉ ... chỉ ... "Anh nói lắp. Trông cậu có vẻ bối rối.
"Aish!" Sunggyu dùng tay vò mái tóc của mình sau đó cả khuôn mặt của mình. Anh lầm bầm "Tôi chỉ muốn nói chuyện với bạn nhưng sau đó tôi không muốn em bị mất thời gian ngủ " Anh ấy nhìn về một phía khác ,cố gắng giấu khuôn mặt đỏ ửng của mình ."Tôi nghĩ rằng tốt hơn nên đi ngủ bây giờ"
-End shot 1 -
Tớ đã cố để edit hết nhưng thời gian có hạn nên tớ mới edit được một nửa. Post trước làm quà cho mọi người ha ^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét