![]() | |
|
Nguồn gốc : onlyfourone - asianfanficsEdit : QUYNHTRANTình trạng : Edit chui yêu cầu độc giả không share đi dưới bất cứ hình thức nào
Người già hơn quay lại nhìn cậu khó chịu, "Em đang làm gì giờ này vào ban đêm? Không phải em có kế hoạch quay phim sớm vào ngày mai hay sao, Isac? "
Woohyun bĩu môi, "Nhưng ...em đã chờ đợi anh hyung, anh không trả lời katalk của em. Em rất lo lắng ... "
Sunggyu rùng mình khi đề cập đến chuyện katalk của họ, WooHyun đã gửi cho anh số lượng tin nhắn trò chuyện hỏi anh đang ở cùng với ai nhiều tới nỗi anh cảm thấy phiền nhiễu. Anh nhăn mũi sau đó cởi bỏ áo khoác ngoài. Anh có thể cảm thấy đôi mắt của người khác sau mỗi chuyển động của mình.
Anh nhìn lại sau khi đưa giày của mình lên giá, "Anh đã nói với em không phải chờ đợi cho anh nữa, phải không..."
Woohyun nhìn thẳng lên từ vị trí của mình với cái nhìn thất vọng, "Em thực sự muốn chờ đợi cho anh mặc dù ..." cậu lầm bầm đủ lớn cho Sunggyu nghe. Sau đó cậu đan những ngón tay của mình vào nhau, sau đó thở dài.
SungGyu đi đến chiếc ghế dài và ngồi bên cạnh cậu. Thành thật mà nói, anh không hề bị làm phiền bởi woohyun, trong thực tế, anh cảm thấy biết ơn khi có ai đó chờ đợi anh về nhà. Anh vươn cánh tay của mình ra để xoa đầu Woohyun. "Được rồi, được rồi ... Tôi xin lỗi Namu-ah ... Cảm ơn vì đã chờ đợi tôi.", Anh cười. Cậu mỉm cười trở lại với nụ cười của anh.
Continue soon...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét